Logo

Không thể yêu (44) cho điện thoại

10/10502 đánh giá

502 Views

Không thể yêu (44)


- Các Game Hay Gợi Ý Tải

Trong căn hộ trên tầng ba của Tiểu Manh, máy hát đang chơi bản nhạc âm độ cao. Lúc tâm trạng đang buồn bực, nghe loại nhạc này có thể giúp cô nguôi ngoai.

Cô ngồi xổm dưới sàn cầm giẻ lau hì hục lau sàn nhà, sàn gỗ dần dần bóng loáng lên. Vì phải dùng sức nhiều nên chỉ mặc bộ quần áo ngủ cũng thấy nóng, cô bèn xắn cao tay áo, để hở cánh tay thoải mái lau dọn. Điểm đặc biệt trong nhà cô chính là dưới sàn nhà có rất nhiều gối đệm to nhỏ khác nhau hình dạng kỳ thú, ghế sofa thấp như để có thể tuỳ ý trượt xuống. Điều này có liên quan đến tính cách tự do tự tại của Tiểu Manh.

Tiểu Manh bỏ ra cả nửa ngày để thu dọn nhà cửa. Khắp người cô đau ê ẩm nhưng lại khá hài lòng, nằm trên sofa nhìn phòng khách sáng sủa, sàn nhà sáng loáng cô thấy vui. Xem ra, dọn dẹp chính là cách tốt nhất để cải thiện tâm trạng. Rút điện thoại từ trong túi xách, Tiểu Manh gọi cho Triệu Tiểu Lâm. Tối qua cô đã nói hơi quá lời, cô biết rõ đối với người cứng đầu như Tiểu Lâm, nói như thế chẳng khác nào chửi chị ấy. Cô cảm thấy hơi áy náy.

Điện thoại đổ chuông một lúc lâu, đầu dây bên kia mới trả lời “Alô”. Giọng Tiểu Lâm có vẻ yếu ớt.

“Chị làm sao thế? Bị cảm à?”, Tiểu Manh sốt sắng hỏi.

“Ừ, cảm tí thôi”. Tiểu Lâm bị ngạt mũi, giọng khàn khàn trả lời.

“Chị có thuốc chưa? Em mang đến cho chị nhé!”, giọng Tiểu Manh lo lắng.

“Không sao đâu, chị vừa uống thuốc xong, ngủ một giấc là khỏi thôi”. Trong đầu Tiểu Lâm cứ lởn vởn mấy câu nói mà Tiểu Manh nói ra ngày hôm qua, bây giờ cô không muốn gặp mặt em gái mình, dù cô biết rõ Tiểu Manh thực lòng quan tâm đến mình.

Tiểu Manh hiểu ý của chị gái, cô hơi buồn nhưng lại không biết nên nói gì vào lúc này: “Vậy tốt rồi, chị đi nghỉ ngơi đi, nếu có gì nghiêm trọng nhất định phải gọi điện cho em, để em đưa chị đi bệnh viện”.

Cúp điện thoại, tâm trạng Tiểu Manh vốn nhẹ nhõm hơn một chút giờ lại nặng nề trở lại.

Triệu Tiểu Lâm dằn vặt cả đêm chẳng ngủ nổi, tâm trạng bức bối thêm vào gió lạnh của mùa đông khiến cô đổ bệnh. Sáng sớm nay sau khi gọi điện cho thầy Dương xin nghỉ, cô liền nằm luôn trên giường, đến nước cũng chẳng uống. Nước khoáng trong ký túc xá cũng vừa mới hết, cô đành bất lực nằm trên giường, cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Mặc dù bị như thế này nhưng cô lại từ chối ý tốt muốn đem thuốc đến của em gái.

Điện thoại của Sử Đông mãi không gọi được, dường như có chút giận hờn, chút giằng xé, Tiểu Lâm chẳng muốn uống thuốc, trong lòng có chút mong bệnh nặng hơn chút nữa. Tiểu Lâm vứt điện thoại xuống dưới giường, cô không muốn chịu đựng những dằn vặt này nữa. “Bíp” một tiếng, là tiếng chuông tin nhắn. Tiểu Lâm hờn dỗi nhấc điện thoại lên, giờ này mới nhắn tin cho mình, mình không thèm để ý đến loại người này. Nhưng bộ não chẳng chờ đến lý do tiếp theo, cô đã lại trườn xuống nhặt điện thoại lên, vội vàng mở nắp điện thoại, và thất vọng phát hiện ra là tin nhắn từ một số lạ. Cô chẳng hứng thú gì mà mở ra đọc, không phải Sử Đông, Sử Đông bây giờ đang làm gì thế nhỉ?

Điện thoại lại rung lên cùng với chuông tin nhắn báo cho cô biết lại có tin nhắn đến, vẫn số lạ đó. Cô mở ra đọc: “Chào cô Tiểu Lâm. Tôi là Lý Hiểu Quân. Tôi xưng hô với cô thế này mong cô không giận. Sau khi gặp mặt cô hôm qua tôi cứ muốn liên lạc với cô, nhưng không có can đảm. Hy vọng tin nhắn của tôi không làm phiền cô”. Tin nhắn khác cũng của Lý Hiểu Quân: “Tiểu Lâm, mong cô hãy chấp nhận tôi, cho tôi một cơ hội, được không?”

Tiểu Lâm tức giận ném điện thoại xuống. Cần đến thì không đến, không cần đến thì lại cứ đến. Cô chẳng biết trả lời tin nhắn của Lý Hiểu Quân thế nào, cô chẳng có cảm giác gì với anh ta cả. Tin nhắn của Lý Hiểu Quân cái này nối tiếp cái nọ, Tiểu Lâm có chút chán nản, thế là cô tắt luôn điện thoại. Cô kéo chăn trùm kín đầu, thật không ngờ cái tên ngu ngơ Lý Hiểu Quân lại phiền phức đến vậy. Thôi, cứ ngủ cái đã, có khi ngủ dậy sẽ khỏi cảm cúm. Tiểu Lâm chìm trong giấc ngủ, có lẽ trong giấc ngủ không có nhiều chuyện phiền não.

***

Trong lúc Tiểu Lâm đang chìm trong giấc ngủ, Sử Đông cảm thấy hơi nhức đầu, nhăn nhăn trán mở mắt nhìn, phát hiện ra mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Căn phòng xa hoa tới mức không giống hiện thực, đồ đạc trong phòng quý phái, lộng lẫy, đến bức tranh treo trên tường đối diện cũng toát lên vẻ không tầm thường chút nào. Có điều những đồ xa xỉ đó đi với nhau thì lại chẳng làm nổi bật lên vẻ cao quý của chúng, vẻ phô trương khắp nơi chẳng có chút gì là tao nhã cả. Sử Đông lúng túng ngồi dậy, nhìn vào chiếc gương đối diện, hốt hoảng phát hiện ra mình đang ở trần, quay đầu ra đằng sau, anh sợ hãi thất sắc khi bắt gặp bức ảnh cỡ đại của Trương Lộ với nụ cười khoa trương treo trên tường. Dáng điệu chủ nhà như đang cợt nhả với Sử Đông, khiến anh sợ toát cả mồ hôi. Anh cuống cuồng định đứng dậy thì thấy trên người mình không một mảnh vải che thân, khắp cả phòng cũng không thấy thứ gì là quần áo của mình cả.

Sử Đông thực sự không biết làm thế nào, ngồi ngây ra như phỗng, không làm thế nào mà nhớ ra nổi những gì đã xảy ra tối qua. Anh chỉ nhớ sau khi dự buổi họp ở văn phòng của Trương Lộ, mọi người kéo nhau đi ăn đêm. Ăn xong xảy ra những chuyện gì anh lại không có chút ấn tượng nào. Đầu anh đau không chịu nổi, anh ôm đầu rên rỉ.

“Anh yêu, anh tỉnh rồi à?” – Trương Lộ mặc bộ quần áo ngủ mỏng tang trong suốt uốn éo đi vào, trên tay còn bưng một cái khay – “nào, uống chút sữa giải rượu nào, tối qua anh uống say quá!”. Sử Đông gạt cái cốc mà Trương Lộ bưng đến trước mặt, cốc rơi xuống vỡ tan tành dưới đất, sữa đổ ra khắp sàn.

“Đây là đâu vậy? Sao tôi lại ở đây?”, Sử Đông siết tay Trương Lộ.

“Đây là nhà em. Anh yêu, không nhẽ anh không nhớ gì sao?”. Trương Lộ chẳng để ý việc bị Sử Đông kéo mạnh chiếc áo ngủ, dù sao bên trong cũng chẳng mặc gì, cô ta yểu điệu nhìn Sử Đông vừa cười vừa nói, vòng tay ôm lấy Sử Đông.

Sử Đông đẩy mạnh vòng tay của Trương Lộ ra, khó chịu nói: “Buông tay ra, nói chuyện này là thế nào cái đã!”. Anh không tin chuyện này chỉ đơn thuần là uống say, bình thường có uống say nữa anh vẫn ý thức được, bây giờ sao một chút ấn tượng cũng không có? Sao lại đến được nhà Trương Lộ? Anh trốn cô ta còn không nổi, sao lại chủ động đến đây được?

“Anh uống say mà! Em thấy anh không lái xe được, nên mới đưa anh về nhà em”. Trương Lộ yểu điệu nói, “chúng mình đâu phải lần đầu bên nhau, Sử Đông, đêm qua anh thật tuyệt, em yêu anh đến chết đi được!”

Sử Đông nghe thấy mà lợm giọng. “Trương Lộ, giữa chúng ta đã hết từ lâu rồi, cô nghĩ cái kiểu bám riết của cô hay lắm sao? Tối qua cô bỏ thuốc mê vào ly của tôi đúng không?”, giọng Sử Đông đầy phẫn nộ.

“Không có, anh uống say thật mà”. Trương Lộ ra vẻ kiên quyết không thừa nhận chuyện bỏ thuốc, “không tin thì anh đi hỏi những người khác xem, mọi người đều thấy anh say mà”.

“Tôi không tin, bản thân tôi lẽ nào tôi lại không biết?” – Sử Đông lửa giận ngút trời nói – “Cô giấu quần áo của tôi đâu rồi? Mau đưa đây”. Nếu Trương Lộ là đàn ông thì bây giờ đã bị đấm cho xây xẩm mặt mày rồi. Nhưng Sử Đông trước nay không đánh phụ nữ.

Trương Lộ chưa từng nhìn thấy Sử Đông giận đến mức như thế nên có chút sợ hãi: “Em bảo osin giặt rồi, lát nữa là xong sẽ mang lên”.

Sử Đông đẩy Trương Lộ ra, nói: “Điện thoại tôi đâu? Đưa điện thoại đây cho tôi”.

Sử Đông không thèm nể nang gì Trương Lộ, giật luôn chiếc điện thoại Trương Lộ vừa đưa ra. Điện thoại bị tắt máy rồi. Mở mục tin nhắn, toàn là những tin nhắn báo cuộc gọi nhỡ của Triệu Tiểu Lâm từ 2 giờ đêm đến 8 giờ sáng. Không kịp nghĩ gì nhiều, Sử Đông vội gọi Tiểu Lâm: “Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy”. Tiểu Lâm cũng tắt máy rồi. Chắc cô ấy thất vọng vì mình quá nên tắt máy, Sử Đông đau lòng nghĩ, trong lòng cũng dậy lên đôi chút vui mừng, Tiểu Lâm để ý mình, vậy thì có khi nào cô ấy yêu mình không?

Không cố gọi điện thoại nữa, Sử Đông chỉ muốn mặc quần áo rồi rời ngay khỏi nơi quỷ quái này, rời xa khỏi ả Trương Lộ.

“Hôm qua anh đã làm gì?”, Sử Đông giận dữ nói với Phương Trung Hưng đang ngồi trên ghế giám đốc nhắm mắt mơ màng thưởng thức cà phê, nắm đấm nện trên mặt bàn.

Phương Trung Hưng sợ hết cả hồn, cẩn thận đặt ly cà phê xuống: “Suýt thì đổ cả cốc cà phê tôi vừa pha. Tối qua có chuyện gì?”

“Anh đừng giả bộ không biết gì nữa đi, rút cục tối qua đã xảy ra chuyện gì?”. Mắt Sử Đông như bắn ra tia lửa đạn, nếu ánh mắt có thể giết người thì Trung Hưng đã “anh dũng hy sinh” rồi.

“Tối qua họp xong, chúng ta cùng đi ăn đêm, anh mới uống vài chén đã say đến không biết trời đất rồi. Trương Lộ chủ động đề nghị được đưa anh về. Tôi nghĩ cũng chẳng có gì to tát, nên…”. Anh ta nói đến đây thì cảm thấy có chút không vững dạ, dù gì thì để Sử Đông cho Trương Lộ đưa về đúng là có chút không trượng nghĩa.

“Nên anh bán rẻ tôi hả?”. Nắm đấm của Sử Đông lại nện xuống bàn, làm bình hoa mà Trung Hưng yêu thích nhất rơi xuống vỡ làm mấy mảnh.

“Trời ạ! Cái bình hoa cổ của tôi, tôi phải mất 8.000 tệ mới mua được đấy”. Trung Hưng xót ruột nhìn bình hoa dưới đất, hối hận vì hành động không trượng nghĩa của mình tối qua.

“Tôi chỉ đáng 8.000 tệ thôi sao? Anh bán tôi được bao nhiêu tiền?”, Sử Đông nghiến răng kèn kẹt muốn cho Trung Hưng một nắm đấm.

“Hôm qua anh uống say trước, tôi cũng không biết sao, bình thường tửu lượng của anh tốt thế mà lại bị say như vậy”, Trung Hưng ấm ức.

“Anh không liên kết với cô ta bỏ thuốc mê cho tôi uống đấy chứ?”, Sử Đông trợn mắt lên hỏi Trung Hưng.

“Trời đất quỷ thần ơi, tôi dù có muốn giải quyết vấn đề của công ty đến mấy cũng không thể đi bỏ thuốc mê hại bạn tôi cả. Tôi chỉ biết anh với cô ấy trước kia có yêu nhau, qua đêm với nhau cũng chẳng có gì to tát nên mới để Trương Lộ đưa anh về”. Phương Trung Hưng nghe Sử Đông hỏi thế ngạc nhiên đến vã mồ hôi, trời ơi, chẳng thể ngờ người trông ngây thơ như vậy mà tâm địa lại có những ý nghĩ xấu xa đến thế.

Còn tiếp…

Giang Vũ Hạm

(Tiểu thuyết Không thể yêu của nhà văn Trung Quốc Giang Vũ Hạm, do Hồng Tú Tú dịch, Nhà xuất bản Thời Đại ấn hành. Giữ bản quyền tác phẩm Hồng Tú Tú).

Hệ thống 1.3.1 bởi diễn đàn seo

Chúc các bạn chơi game Không thể yêu (44) vui vẻ nhé ! hay thương xuyên truy cập vào trang game điện thoại tải game cho máy miến phí nhé tai game ve may cho điện thoại hay nhất ,tai game ve dien thoai cho di động, tải game sex về điện thoại , diamond rush android cho di động miễn phí
Từ Khóa: ,

Hỗ Trợ:Android

Đánh giá:?/10

Phiên BảnBeta

Kích Thước:?

Lượt Tải:502 lượt

Tai Game Android Mien Phi | tai game hay | Game 18+ tải game hay cho điên thoại,tai game dien thoại tải game miễn phí ,Dịch vụ chia sẻ - phân phối nội dung số trên di động.